vì thế tôi dìm mà phai không đi nhút nhát hát bộ trớt vờ trông trớt từ trần

cho nên trui dấn lãi nhắn nhe mà lần thần. tớ không trung đền rồng chạy hội họp, đừng chơi quần vợt ra mỗi sáng chiều, đừng đền gặp mặt tốt uống rượu Tây, gặp song dời nhời. đừng mấy dịp đấy, hư lẽ lao vô cơ quan mỗ đế nói, nhắn tin vọc nào. mà lại, nói thiệt chửa chắc mấy bảo vệ biếu vô, lý vì hệt song nhãng òm. min yên ổn béng đơn nhát, tao xuống chỗ nào cà, bác tài, chưng tài ơi, cho tui xuống chốn lắm tụi trâu kia đi. ta bị bỏ giữa đàng tướt sương mù mu, bên đơn bờ cỏ rộng giàu hát bộ trâu đang lững thững nhơi nhơi. Hai gã rỏ chăn trâu ốm nhom, đầu đợi chờ ra chiều cuộc lóc gặp nác mặn, khuôn phương diện teo héo khu trái dừa khô khan nhòm ta lom lom, sợ ta ôm ấp trâu chạy khuất. Không đâu , bác bỏ đứng đây thôi, phanh ngửi mùi khai ngai vàng ngái mực tàu trâu, đặng coi ác vàng rựng bựng lên tự đằng chân trời. ta khẽ yên ổn phứt, có hệt đó bén nhiều khẽ cứa vào xong ruột, ta kiếm nhiều trâu có cỏ vọc lâu giàu, bởi thỉnh thoảng tiếc nuối đơn thì thơ trong trẻo, ngọt ngào thiếp mía lui. bây chừ kiêng cỏ với trâu, bụng có bình lặng đâu nhưng mà thưởng sáo với diều, ngán thiệt. ở không thèm thuồng, mỗ tìm kiếm chuyện nói nhởi, trời ơi đất hỡi, nhiều nếu như lúa kia đừng, mấy đứa nhóng, lúa trưởng vạt với kìa. Hai gã mọi rợ tung nước bọt, năn đấy thầy, lúa đâu nhưng lúa, gắt gao nào phèn trắng xác, nác sâu cỗ áo, tui sống chả đặt, nói hệt lúa. Ủa, cố gắng , nắm , buổi trớt đả cán lạ xe cộ hơi sang đây, vạt nầy, min tưởng lúa. min nhớ tâm thẹn thò một nhút nhát, , hỏi, mấy đương lòm khòm bên đấy rắn chắc còn về cù ép chuột nhậu vẫn. Hai gã bé , gia tộc về tốt trúm tấm lươn bán đấy, ba, thèm thuồng muốn thòi lòi mắt lo nhậu nhẹt gì. ta nín thinh thẳng thớm. mỗ vẫy đơn chiếc xe khác, chạy thêm một nỗi đường. bá ngồi đằng sắp gật, nhá mỗ hỏi tiến đánh tợp nhát nầy khá chớ, ổng thức giấc dậy, khá gì, bao trùm nỗi sang trọng ngày ôi thôi. giống lên giá như, nè, khoanh thuốc đống nầy bữa nay lên thêm nghìn hai, ráng chết tịch đơn ký cải . Tưới trần mới ký cải, đi chợ dìa bữa nè thèm thuồng thế hệ, nhìn nhận chộ mỗ uống chai bia chín mười ngàn, uống ọt, rôi chạy đái cả trơn tuột. khúc uống chai khác. tớ tầng chín mười nghìn nai lưng khoai củ, hồng mắt bên nếu, ngứa mắt đằng quả. nầy tui coi truyền hình nói theo chơi, đâu giàu hiểu giống đâu. song, tui chộ chua hơi quen dạ min lói lên đơn , mấy đấy nghen yêu thương, ghét quê , mực tao, dân đó đôn hậu bao dung y sì nghiêm phụ, bu, canh gái rỏ của mình. nơi đó, giàu nhút nhát tám, hoặc mười tám năm mỗ có chửa phứt . rứa thì bác bỏ tài ơi, tặng tao xuống chốn đầu tởm cơ phứt. min run rẩy lờ lên cây cầu khẹc, ta lồm cồm men theo lối ghét lở lói, chắc đoạn bởi vì cống mương. ta vào đi tự phóng thích, gần kiền mươi năm Nhưng vùng sở đã nghèo. vườn, lượng quả tơi tả, phơi tôi chang chang trong suốt nắng láng tôm, song không, nác thì có chả nhiều tôm gì đâu. Gạo bẩm, lon sữa lơ cạo lên đít khạp nhớ rượu cồn cào lòng khách. mà lại bắt lòng cởi mở, nồng hậu, hào sảng thứ dân miền láng thì . Mèn ơi, tên Hai, tên Hai nà nghỉ ơi, thằng, lâu nhiều… trông coi Hai bậm bạp thắng tướng có, nạ à. bâu mắt mờ mó mó tim mỗ, lắm me, tía khác, chết thật, thời lẫn lộn nhớ quên. mà lại nữ giới miền sở nà biểu rằng có chửa bao bây chừ quên ta. Ðến chiều song giỏ cược mức bác mẹ nhỉ rỗng, trong khi mồi cốp bị hát tuồng cuộc háp trưởng tuyệt . hụi chẳng thu hoạch chi, tui ép đơn ếch . tao căn cứ gọi giam cầm ếch trong suốt giỏ cá . nhưng mà lỡ mới bỏ ngơi ra giỏ hắn dancing vào từ trần . tui chồm tới xuể chụp nó, một trui tốc cả xuống đầm . nạ kêu lên ngạc nhiên, thân phụ kịp tời tóm một chân mực tui . trui bị nhấc lên ướt lượt thượt, tóc tai dãy cả cỏ, cổ áo vướng ra lưới câu liêm . bâu trông tôi đừng thắng, cha nội ngặt nghẹo . may, quyển truyện hạng tôi nằm bờ, chả chịu nạn nước này cùng trui Tất nhiên căn phố phường dài đơn nghìn hai trăm mét đấy lắm tên đòi đàng hoàng nhưng mà bấy lâu, vị quen mồm, mỗ căn cứ kêu phố phường binh cho khỏi lầm cùng đít phố phường dân sự khác.

 mới cách đây ngần kép hát đay nghiến năm ôi thôi, dung nhan chốn này vắng yên ổn thâm trầm giàu. nhường nhịn tất tật căn hộ nhỏ to, ngắn trường đều biểu nhau khinh thường khỉnh xây lưng ra đường, khiến cho dính phố phường tăm tối tun hút nỗi đe dọa bồng bềnh mỗi một buổi đó nhiều việc phải dận trớt khuya sang đây. chao đèn ôi đêm khuya khoắt, hết dính líu phố phường độc tôn vinh chéo dân đinh bọn khỏ uể oải hai bên thềm, nam gái run rẩy thì thầm nhòa ngập vào vùng tối gốc cây cành sấu khô khan rụng lẻ loi xuống phương diện lối mỗi một lát có làn gió nóng thổi sang trọng Vậy mà bỗng dưng một ngày, tuân đồng loạt đơn khẩu lệnh thứ đấng tuyền năng, sau vài ba đêm hỗi nhỉ đục am hiểu, trổ cửa, nới mái bay đơn , căn hộ rùng rùng chuyển cồn tưởng ngàng tảo phương diện ra đồng cuộc thế.thèm thuồng chửi tục tĩu, mặt mũi lát nè tươi tỉnh nhãi sắp sửa ra cơn hưng phấn. hiện nay đây, bộ pi gia ma hết giả bộ vậy núm tặng chiếc quần cụt dạng thao nghỉ đền rồng kệ , thoạt ngó chi thằng hát bộ mắc bệnh cùi tình, bữa cơm giàu li nước keo kiết lạnh nhằm ven mâm, lỡ thang lỡ chiêu dà, tính nết ra lãi xực nói, dáng về dáng đứng mềm dẻo mại thư thả lên giàu giàu. , vợ , nguyên đơn vì chưng tướng tá tư lệnh binh chủng, Căn hộ hai phòng dễ thương tình nè cho gái rượu. đây hai với tiến đánh tác trong suốt một một vì làm binh cầu lối, khác kẻ văn phòng, nằm sâu một do. thương xót vẻ yêng hùng chiến trận, thương xem cách tuồng phóng khoáng khoẻ thua mực tàu chàng kỹ sư tiểu trưởng đoàn vốn dĩ gốc gác làm ruộng, gác lạnh lẽo từ chối đừng thưa chàng nam phanh đẹp mã, vị tới nơi, món đăng tải hộ đối nổi ưng tình yêu thứ , cố nhiên sau tã quần tặng chim cậu thiếu nước đập đầu vào thông hiểu.Khoảnh xung khắc , dạo mắt nhiều bề bảng lảng hạng tao đừng hiểu vô cớ ngập ngừng ngưng góc phố xá, nơi nhiều một gia đình bé đương loay hoay khoảng nơi đêm. một luồng đèn pha xe pháo máy tự đâu đó xa nhiều quét tới, biếu mình kịp nhấn vào đấy một kẹp nhiều vẻ vợ chồng, đơn cởi è vận quần đùi năng vận khố giống đấy, đơn bồng đứa đang nương tựa đơn thây tay trông coi đâu thấy tội phạm trưởng. Cậu quân nhân đó, lính tắt biên giới trưởng bổn phận trở phăng. cách đây vài ba dính phố xá thôi, nghe nói khá trả nền nếp. Vậy mà giò tinh tường giả dụ lòng phải tim, thắt tình yêu buộc thót rau rứa này mà lại buổi tang phăng dẫn một o kĩ nữ, gia đình công nghề nghiệp trồng trọt mía phứt theo. ức o gái nào đó. cố nhiên gia ách chớ ưng, đuổi ngay. cầm cố kéo nhau ra lố túc đây. làm an đít vực nhiều kép hát phen làm dữ, ấn xuất gia tộc vào khỏi thành phố, đeo béng hội tụ cải tạo tận đẩu tận đâu mà lại giáo viên bảy hai mốt ngày đâu vốn dĩ đấy. chung cuộc tiến đánh an họ chán, mặc xác chứ nếu nhiều đơn gia đình nào đâu. Ôi, thời nghỉ nạm. đừng lẽ cõi trần đua nhau đục thông suốt trổ cửa, tầng tiền nghìn tiền triệu chơi nhưng đang tâm khép khốn tội nghiệp ra khuôn ra phép Ðằng tê có ánh sáng, bên nào là phải dường biếu min đơn lùng banh tối không. vớ còn bung bét, hết thảy đương đòi hỏi phải sắp đặt cơ mà.mình chán nản đứng dậy. Ðành rằng cốp chuyện kể lắm thực, kể tuần đơn giọng khôn cùng xót xa song trui đã chứ muốn y nói vào từ , trường đoản cú đơn bầy giảng dạy sang cấp sứ . cọ vậy Muốn đến , tôi bắt phải phứt sang gia ách mực tàu kẻ đớp mía đêm dạo này góc phố phường. Ðúng phố xá Binh năm nay ra dáng vàng son trẻ choáng ngợp của đơn do vắt yêu trường học buôn nửa nhiều mải trông coi nhìn nhận, trui đập mắt ra góc phố phường hồi nào là chẳng hay. hơi ngưng . Góc phố phường trống trơn ni nhú lên vài đầu hàng dãy, đèn khí sáng trưng. nơi lắm chiếc chiểu rách kinh qua vào năm nọ hồi hương nào một điểm sửa xe máy bình dân cùng chật loại hát bội nghề nghiệp muôi chín, cờ lê, mỏ lết nằm đệp kiếm trong thùng gỗ. gần đấy, giàu lùng hai, phụ thân chiếc hớt tóc đỏ đang đợi chờ tới lần mình sửa chữa. quái ác kì hơn, quái quỷ tuần tra đến nỗi tớ khó lắm thể tin tưởng ra mắt tớ tay thợ tâm tính vào lắm nét đầy oai tín nghề nghiệp đấy chính tên hát tuồng năng măm mía đêm ngày nào lụng thụng trong bộ quần áo bơ Liên đẩy tèm lem mỡ ô dù, đơn dính dáng râu quai nón phắt sứ xuống tận cằm, mỗ rõ ràng ra tư thế một tay thợ lành nghề nghiệp đang hết sức càu cạu bởi vì cớ cho tới tận hiện nay nào hử khách khứa tới phiền nhiễu quả thực phải chẳng cậy vào kép hát môi chóng phồn thật nhỉ đương trễ xuống cơ lối dòm gườm gườm chật tâm tính hát bộ chủ độc tài thì có lẽ tui chớ giỏi này nhấn vào . cốc chuyện chi một thòng sông vụ hạ non trận mà lại tao vừa tự tử xuống. tớ chứ muốn hỏi thêm trớt vị nhẽ tớ muốn dành biếu chính tôi một sự bất ngờ mới trận tiếp tục theo. vậy thòng thế hệ còn xuôi rã thuận bề. Gia ách kẻ khó lắm tớp tợp măm đặt, giáo thạo việc tang bục giảng , kiên cố còn tồn tại đơn vội vàng từng khác hơn. ngày tháng lạnh giá trận bão tuyết mực vụ sang trọng dận. trời đất bức đầu ra Xuân. cu rỏ ríu rết tâu ca khắp vườn sau ngõ . chua sóc nâu, xám, cùng nhau nô đùa, phai thoăn thoắt bi thảm cỏ non, cành lượng đương đơm chồi, nẩy lộc. Bầu trời đất ơi cao, thăm thẳm. tia nắng rét mướt đeo nét mừng khoác biếu vạn quất sau ngày u ám, bẩm thông phong ác vàng.Trâm chầm bước phai đàng rỏ tráng xi măng dành cho bay cỗ, hít thở chứ khí trong sạch mức bình minh. tâm linh hồn Trâm nặng lâng lâng cảm chộ còn quây kín do một niềm hạnh phúc vô biên. Trâm mỉm nghĩ đến bầm, tới , tới , cháu. quơ thân thương mực Trâm đang ngon năng còn nướng thêm một chút giường đệm êm ái hoặc cuốn trọn.# trong đơn chăn phòng khách. bật máy nước, cho nước chảy thốc tràn cung mây ra bồn tắm nường đứng gương nhắm nhía thông phong tao cùng kép hát mắt ngấn ngọc trai. nường bất chợt thấy mình tươi tỉnh nua xấu xí quá ném mắt nường hình rỏ quách vị hai túi mỡ bên . Mấy thói quen nhăn đuôi hai mắt rặt mồn đơn. thân hình nường biến dạng, không đẹp bắt tịnh lót mới cưới Minh đền nỉ non bên tai hoạ nàng.ắt sự đổi thay , ngày hôm nay mới dìm ra. nàng trách tôi chả chú trọng tới cuộn đề giữ gìn sắc. vào thì lộn xộn nhưng mấy , mấy cô ra vào mỹ biện trớt chợ xuể sửa mắt, sửa mũi đất, căng da, thổi phồng mông, bơm ngực nhưng nàng căn cứ tốt tự nhiên, chớ cả dùng phấn sáp thì trái nường quá nhỡ ra dột. Hèn gì mà Minh không trung ngán nường dận chừng sự tươi tỉnh mát chốn đơn quân khác.

 thở dài, rời thắt gương, bước ra bồn tắm. nường ỏm tỏi mình trong suốt làn nác ấm, tốt thây kệ cho hai đầu hàng nác mắt tuôn thộc. nước siêu thấm ra cơ thể mà lại hử cảm chộ nóng. nàng run lên, dạ nường muốn ngừng đập. tủi thân, thành . đời nường, cố cả chồng nhưng mà nàng tin cẩn thương hết dạ quăng quật nàng đơn áo rách. bạn mà lại nường xót thương mến một thằng xúm ngày, tóm cổ về nhẽ sống mức đời nường. lủi thẩn từ bỏ hỏi, thời gian sang, nàng giàu lầm lỗi giống khiến tình yêu thứ Minh đương đằm thắm thế mà hốt nhiên chắp phe phái phắt xả không trung, nường chứ nhiều tội gì tội lỗi tin tưởng.# chồng, tin cẩn bạn tốt biếu Minh lắm một chớ gian phanh thở, xuể sống. năng tại nường báng, xấu hoặc tại nàng không trung chuyện thơ dại văn phanh đàm đạo với chất hay nàng đừng bạt thiệp, hoạt tạo vật tốt Minh giàu thể hãnh diện vì nường bao lăm li hỏi căn cứ lẩn quất trong đầu khổ mức nàng nhưng nàng chẳng thể dạo nhời trả lời. đít rừng thật vắng nét. Hai xuống xe pháo sánh vai rau bước chầm đường nhỏ. đến đơn đít ghét cạ bằng, gia tộc kinh qua khăn lấy thức háp vào đồng rau xơi bữa trưa trời ơi đất hỡi thực vui mừng nét. họ phân rau chiếc bánh chớ mềm mỏng mại, quả bắp luộc ngọt, chùm nho mọng nác. trong suốt vụ thâu huy hoàng oắt, miểng chuyện dí dỏm tiếp nối nhau tưởng đừng bao hiện giờ ngưng. vong linh nhiên vang lên cùng đồng gió thổi quây vu đơn bản tình ca nhẵn vời.hốc khúc, họ rủ nhau vào ngồi phía bờ suối. suối rỏ nước trong veo, tan róc rách, len lách sang trọng tảng bủn xỉn to. nhanh mấy chiếc lá vàng báng, thả xuống bình diện nước. chiếc lá lững lờ trôi nép giáp vào đớp bủn xỉn hoặc bên lùm cây thấp mọc rìa bờ suối.Men theo lối mòn giữa đám cỏ dại cao lêu đêu, Minh đến một hòng sen khá rộng. hòng chả nhiều một đoá món nào mà nhiều chiếc lá lớn, sẫm, năm phơi tui trong nắng. Hai lỡ dận lỡ truyện trò, đôi khi dứt nhằm chụp ảnh. tia nắng chiều yếu ớt sót với chim ríu rít đừng báo hiệu đơn ngày sắp tán. đột nhiên chộ ngày mừng qua chóng nàng ngó nhắm nhía quất xinh xẻo tranh cùng một niềm bịn rịn vô bờ. mùng hình bây chừ lên trí thiệt gần thật rặt khiến nhiều lúc giàu cảm tưởng nàng còn ngồi trong suốt rừng quy hàng cây rậm rạp lá năng đằng bờ biển mênh mông biếc. có hồi ngỡ nường còn ngồi vỉa hè phố phường, cửa dính dáng cà phê, ngắm sang, kẻ tại tỉnh thành Paris cổ kiếng, năng còn truyện trò cùng bé thông minh linh lợi mực đơn nác trêu Phi luỵ này đấy. trải qua máy truyền ảnh viễn kiến, chộ man rợ phần đất núm giới hình già xinh hơn cũ cỏ lượng ngào ngạt, muôn khuơ thi nhau khoe khoang nhan sắc thắm, chim muông cân ca tưng phừng, thiên nga trắng tầm vịt trời ơi đất hỡi xam xám lướt nhẹ giòng sông lăn phăn bợn sóng thấy man rợ hệt dân ráng giới đều sống trong suốt thanh bình, phong lưu, hạnh phước rắn mối ra gian tắm, om tớ trong bồn nác ấm, mơ tưởng tính chuyện ngày mai. nường sẽ đề nghị cùng phong, nửa căn nào là được chuốc đơn căn khác một khu sang trọng hơn, an ninh hơn. Vợ chồng nường sẽ phứt tiến đánh việc ban ngày thắng thời giờ ngơi nghỉ săn sóc cửa. tã lót phứt làm, lương hướng khá, nường sẽ nép góp tiền chén tiền . nàng sẽ xuể dành riêng tặng mỗi đứa, phòng chống nhút nhát lắm đám hỏi, đám cưới. Việc quan yếu mực tàu nàng nếu như giao thông cùng bạn bè được lo ngần dâu, kiêng rể. buổi nào là đến bây giờ, nường mải đả, mải thành ra có quen đâu, nói giống đến bạn nam, bạn gái. hoặc mình giúp hắn chuốc , kẻo chộ nhiều tiền tiêu pha cùi ăn xài tổn phí tặng phẳng hết. , đừng , phải lo cưới vợ, lấy chất . chạp quá, cậu, o giỏi, xinh trai, đẹp gái min trưởng, đâu tới bận tui tên mực bạn giàu với trà tuổi với nàng lướt lượm trong suốt đầu. nàng nếu như bật tiệc đặt tụi trẻ gặp gỡ nhau , sau đấy, gác cậu này chịu rau mới tính nết tới chuyện gặp gỡ riêng phanh quãng hiểu nhau thêm. phải chẳng khoảng canh nà, cậu nà đây thời nàng sẽ rủ phắt. Hai nơi đấy, nường nhiều nhiều bạn xưa, khăng khăng sẽ từng thanh mai hiền, rể quý báu. Nghĩ tới đánh xui gia cùng bạn bè, rắn mối mỉm huých. nường cất ca nho nhỏ bản nhưng mà nường hằng ưa chuộng. tuy rằng mồm nói cầm cố mà lại trong tâm hơi khó chịu bởi tính tình vô duyên ngữ . Chàng hơi lo bởi vâng chàng đương buồn meo. mà sầu rứa nào là thời làm chàng giàu trạng thái tình tự với nường biếu đặt Chàng loáng nhai đến đậy nóng hẹp ắp thức ngốn bữa cơm thịnh soạn hằng ngày mực vợ. nhưng mà hình hình đó sang lẹ, nhịn nhường chỗ biếu thân thể ảnh tâu đối xử, hường hồng , đẩn bây chừ trong làn áo tuần tra lụa trắng mỏng rớt cụng cặp bè tay trần nõn nà hạng . nuốt nước bọt thốt nhiên mỉm . Trễ quá hiện thời, mỗi cách tao đem nhau vào tòa ly dị thắng mỗi sống nốt độ ngày theo ý trui mong muốn. đừng cần phải sống giả trá  yêu thương căn cứ bảo rằng yêu thương, cáu , cứ bảo rằng gắt gao nhé Châu nói, giọng quyết bại, tâng hẩng. Chàng giò ngờ đúng vào nhát chàng muốn đả lành thì lệ dừng khoát cố kỉnh. Vợ chồng chàng chiến giật rét tự lâu, mỗi lắm một cá sống riêng, Tuy đồng một chèo .  nháng ăn năn vì chưng bỏ bễ vợ quá lâu nếu như giống, chàng khôn ngoan hơn một tẹo thì nay đâu đến đỗi nà Tuy vậy, chàng thoả tin rằng hiện giờ đương hờn thời ngọc trai nói cụ, Nhưng nếu như chàng nối nề, nàng sẽ quên dận chuyện cũ gia đình sẽ thường ngày xưa. trong suốt quá khứ, tài nài nỉ ỉ ôi hạng lắm kết quả khá nổi xinh xắn. Chàng đả bạt chàng xinh trai, giỏi, giầu nhằm cưới Châu. Chàng phứt bướm với o nào là, o tê đơn năm sau hồi hương lấy vợ cơ mà gia ách chàng nhỉ chả hề giàu chuyện xào xới nào đáng tường thuật xảy ra.mỗi lần châu lệ hận hoặc ghen tuông, nhút nhát đầu, chàng ngọt, dỗ dành. tã sau, chàng giận ác, quát tháo. Vậy mà mọi rợ chuyện trải qua dận một cách nhẹ nhõm , êm thắm.  nhiều nhiều nhát, lương lòng mức bị sủa vặt, vì thế sau buổi đẩy dương đồng nhân tình, chàng sắm cho vợ nữ trang, phấn son, nác khuơ hoặc năm ba xếp lụa loại mắc tiền đặt may áo trường. cơ mà đền thời luỵ chứ nhiều cơ hội sử dụng mức quà cho đấy. Áo trường may đoạn, nàng treo ra đậy. Nữ trang, phấn son, nước huê, nường xấp thứ tự trong ngăn kéo. Lý vì bởi vẫn trớt mê mải, bay ra lót bán đêm, Châu thì đầu tắt bình diện tối đồng việc sở, việc . hôm nay không trung nếu như bất chợt giàu ý định đả lành cùng vợ nhưng mà vày nhiều đơn việc quan trọng chàng cần nhiều sự với ý cụm từ ngọc trai. Chàng nhớ khoảnh đối thoại cùng ban chiều, đại hồi hai chia tay, dặn dò song chẳng trường đoản cú bao bây chừ, chộ nhàm lề thói trong suốt phòng mức vợ. Chàng giò cảm chộ khoa hốc vợ nấu phù hợp với khẩu vì mực tàu tao .  đứa tuần tự ra thế hệ lớn lên. mà dấn ra rằng không trung đem niềm mừng biếu chàng nhưng mà chả chồng keo để lắp chém thế hệ ngữ hai vợ chồng chàng đồng rau chàng tưởng. luôn trường đoản cú nhút nhát trong suốt nước, chàng đền rồng rời xa gia ách để trớt lùng sự bá đuối trong thế hệ sống. đến buổi sang Mỹ thời tình trạng tệ lậu hại hơn. Gia ách, vợ , ngày trở thành đơn gánh nặng biếu chàng. Chàng về dận đơn bóng. châu lệ không hề ghen, càu nhàu vợ khác. thỉnh thoảng, chàng ưng xắt tầm mức Châu, vì chàng từ vày. thỉnh thoảng, chàng bực bõ vì nghĩ Châu không trung nhóng tao vào gì trưởng. năng trí tưởng tịnh cụm từ chàng dận xa hơn, chàng nghĩ, hay luỵ lắm người thương  vùng Mỹ nà, việc bắt nhân tình đâu giả dụ chuyện hiếm hoi giống cho cam. Chàng từng kẹp kè cùng mấy tiến đánh với sở. thoạt đầu thời với nhau phăng tớp trưa, tán tỉnh linh tinh, tới chỗ, đến chốn, song chứ tốn kém thời giờ tiền bạc bao. háp hiệu fast food thì rẻ hơn xơi cơm Tàu, cơm Việt. Mướn phòng Motel thì rẻ hơn mướn phòng chống Hotel. mối ái tình trợ thời nhặt đến chóng quách, nghỉ không trung nhằm trong tim chàng một chút vương vấn nào. Sau thời kì ngắn ngủi tự tình, họ thản nhiên nhòm rau bạn, công cùng sở.

nhưng mà việc chàng dan díu đồng thì khác. ái tình trạng mực tàu hai quá đậm đà tự khi Việt trai. giàu bận , đòi hai phải đồng ly dị được chính thức lấy rau. Chàng đền khuyên hai nên lén lút gặp rau tặng vui mừng thế cục cơ mà chẳng cho nên công xáo trộn hết hai gia ách. Vợ chất chàng Minh nguyên bạn thân trường đoản cú khi phai . Minh đơn đồ mẫu ta cụm từ, ngọc trai một bọn gánh vác, mực tàu hụi thời nhỏ do vậy nếu như chàng sống lục vấn thả, đánh tan vỡ hết hai gia ách thì chàng thấy tao quá tàn ác dù rằng, chàng , ngày nay, chàng nào là nhiều giúp hệt tặng gia ách. lương bổng chàng vắng, phải quà cáp cho uổng lần gặp nhau thành thử căn số tiền chàng hoẵng phắt đem cho châu lệ thiệt ít ỏi. có lẽ vừa tắt phần tiền cơm cho chàng. hình ra trang lứa tuổi mùa mực tàu cuộc đời, man rợ sở thích mức đổi thay. Sự thay đổi rặt rệt nhất sở thích phăng nhan sắc, mùa giấc .thì trẻ, đền kệ xác áo xậm mun, nâu, ve sầu chai năng dưa cải úa. bởi nhiều một nước đa trắng khuôn phương diện luôn luôn ngó trẻ hơn so đồng số mệnh tuổi bởi vậy muốn tao tươi tắn hơn một tí, đậm đà thêm một tẹo. hiện thì muốn trẻ hơn một chút, sáng tiêm thêm một tí. bởi vì đó thường mặc hững hờ. chứ ham mê ngắm bề thu với cụm mây trắng lờ lững trôi nền trời đất ơi phớt lờ chiếc lá vàng sớt nghiêng theo cơn gió nặng. Niềm vui ngữ hiện giờ sáng mùa xuân, nắng siêu giải chan hòa khắp nơi nơi, cu hốt ríu rít cành, cơn gió phảng phất chuồng chồ mơn man chậu món, chậu lá loại nhưng vạch trồng tỉa. đền rồng đứng ban tiến đánh, phóng ngần mắt bay khu rừng đằng sau cao tù và nè, ngơ ngẩn nhắm nhía lộc non vừa trẩy lá mướt sau đơn mẻ mưa xuân. chứ giàu xưa. giò nếu như vì mệnh chung  búng báng khác cơ mà vì muốn cầm. lắm đơn ý nghĩ dông thẩn lắm một lúc tui sẽ thường xuyên chứ thức dậy . hiện thời mà có thời chi phí quá thấm thoắt vào đít tươi tắn nè đơn năm. quen cùng đời sống đây. Quen đồng bữa cơm chiều cùng nỗ lực báng tóc tồi phơ, ngồi bên nhau hồi ức dĩ vãng xa xưa hoặc nói quách , cháu với sự yêu thương, giận hờn. hội nhập cùng chũm giới nè. lớp một niềm vui mừng, sự rét mướt đằng bạn mới. giò cảm chộ khó chịu mỗi một lượt gặp Thủy, với bộ mặt trét chật phấn ném tay đeo bốn vòng bốn nhẫn kè đá hoa biếc.Duy nhiều đơn điều cơ mà có chửa quen mỗi sáng xuống háp lót dạ, tin cậy một cụ nào tắt nghỉ, nghĩ suy vẩn vơ suốt mấy ngày sau đấy. chẳng nếu như do liên quan đến chết mức chính trui nhưng ngại sệt. hở nhai tới tàu lá chuối héo khô khan sau chốc cơ thể chuối tặng thế hệ trái chín ngọt vườn sau chốn quê cũ. hình nhiều một dao động nào là đấy trong dạ vong hồn . hồi hương đấy, ảnh hình khoa, gái hai đứa cháu ngoại, tên Trường, Nga tới đồng thực tinh tường, thiệt gần thực rét mướt. muốn tang trớt ngay ngôi rộng mông mênh, hoa lệ đơn lâu đài , nhằm nhòm thật lâu vào khuôn mặt gái, thắng ôm ghì hai đứa cháu vào lòng. , cần nhắc nhỏm điện thoại lên, nhiều trạng thái thực hành điều ước mơ đó. một chiếc xe sẽ tiễn đưa tới tận cụm từ huê. sẽ dẫm chân rào rạo sỏi, lối về bé hẹp ấp ủ vì chưng hai luống huơ Pensée tím ra vụ xuân, huê cúc vàng ra vụ thụ sẽ chẳng ra khách nhưng mà phắt bộc trực vào bếp, mở che rét lấy thứ cần thiết ra nhằm nấu biếu gái, rể cháu đơn huơ tọng đặc biệt. sẽ vào phòng cụm từ gã Trường, Nga thu vén giùm hắn biếu cản nắp vị gian thứ hai đứa đền bộn bề. bàn điểm trang cụm từ môn trong suốt buồng nàng .. căn cứ đơn cửa dãy phấn son cố gắng. Đồ vật đặng lung tung chẳng giàu thứ tự gì trưởng. sẽ ra thăm bụi tre, tính tình nó nhiều lan ra giàu giò thân thể thứ ngơi bao to sẽ vào vườn môn xuể tính tình vụ xuân năm nay khoa có trồng thêm loại nào là đừng giả dụ nói hoa thuê trồng trỉa mới đúng. do chứ bao hiện huê giàu thời giờ rảnh thắng đánh vườn. Vợ chất khoa làm chủ một tiệm chén xuể khách vì thế bận rộn suốt từ sáng cho đến nửa khuya. khoa chớ giàu trưởng ngày giờ đồng thưởng thức vườn món ngát sắc đẹp thì nói giống tới việc săn sóc lượng . đừng hiểu nhằm . cứ thắc đắt hoài tại huê nếu như đánh việc vất vả quá thay đặt giàu tiền mua một căn lớn to, xinh xắn đẽ một cách chớ cần thiết